Anh đi về phía đó những xa xôi
Buốt nhói tim em những tháng ngày hoang hoải
Trái tim của một người con gái
Khản đặc bao lần chỉ để khóc vì anh.

Anh đi rồi còn lại chút mong manh
Vụng về giấu vào ánh nhìn nông nổi
Em vẫn khóc rồi cười trong đêm tối
Khi nhớ anh… chăn gối cũng lạnh lùng

Có một khoảng trời vô định mông lung
Ta không thể hiểu vì sao lòng đau thế
Đêm dài lắm một mình em giấu lệ.
Một mình em đau… đau chỉ một mình.

Anh đi rồi bao kí ức đẹp xinh
Cũng lặng lẽ theo người về phương ấy
Chỉ còn lại những nhớ nhung run rẩy
Vẫn lặng thầm theo mỗi bước chân em

Anh đi rồi còn lại chút nhỏ nhen
Chút vụn vặt em cất vào một góc
Khi nhớ anh em mang ra hằn học
Vờ giận hờn trách móc mông lung.

Khi tình yêu bỗng hóa vô cùng
Ai cũng sẽ có ngày hoang mang lắm
Bước đường xa phong trần bụi bặm
Có khi nào anh lạc lối tìm em?

#NghinhNguyễn
#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago