Đêm u buồn thả hơi lạnh đi hoang
Làm trỗi dậy những bẽ bàng muốn giấu
Bên bến cũ thuyền không về neo đậu
Tiếng côn trùng hoà tấu khúc thê lương.

Tình yêu kia người ngoảnh mặt xem thường
Bỏ em lại với màn sương giăng lối
Cuối nẻo vắng gốc Si già cằn cỗi
Bao năm dài ôm một mối tương tư.

Giá như em buổi nọ biết khước từ
Đừng đón nhận cuộc tình như sương khói
Thì đêm trắng đâu phải chờ mòn mõi
Chút ân thừa chợt le lói rồi tan.

Ông trời se phận hẩm trót lỡ làng
Chiều tím nhạt bậc thềm loang màu nắng
Sao người nỡ đành lòng nào im lặng
Mặc em buồn trong khuya vắng canh thâu

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago