Nghe sóng vỗ rì rào ôm bờ cát
Bước chân hoang ta lạc lối nơi nào
Đêm buông mành mờ mịt ánh trăng sao
Dường như đã sa chân vào cõi nhớ.

Người xa khuất sao hồn kia ở đợ
Xoá bao lần nhưng đâu dễ dàng quên
Kỉ niệm xưa mãi len lỏi kiếm tìm
Lời văng vẳng giữa lòng đêm thân thuộc

Giá có thể, một lần thôi ta ước
Xoá tên người, xoá ký ức ngày xưa
Trớ trêu chi bao nỗi nhớ dư thừa
Mãi đeo đẳng cõi hồn chưa chịu bỏ

Đêm khắc khoải một mình ta ngồi đó
Giữa muôn trùng nghe hơi thở nhói đau
Lòng nặng mang bao kỉ niệm úa màu
Cũng chẳng biết bao lâu thì quên được!

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago