Tháng Mười rồi sao nắng vẫn đùa vui
Cái chớm lạnh đã ngủ vùi đâu nhỉ
Hay đông chán một cảnh buồn ủy mị
Mà chẳng về đang trốn kỹ nơi đâu.

Đông chẳng sang để mưa ướt mái đầu
Đàn lỗi nhịp trong đêm thâu buốt giá
Trong giây phút hai con người xa lạ
Mở rộng lòng trao tất cả tin yêu.

Em với tay nhặt ký ức trong chiều
Người vội vã giữa đời phiêu chân bước
Nhặt một kiếp chẳng thể nào đầy được
Bởi thời giờ như con nước cuốn trôi

Tình yêu kia đã theo gió bay rồi
Để chiếc lá nằm đơn côi góc nhỏ
Người xuôi ngược vô tình chân dẫm nó
Lá u buồn nghe rất rõ nỗi đau.

Trái tim yêu vì thế đã nát nhàu
Trời chắc hiểu nên trời đâu giá rét
Tháng mười đến mà gió đông im bẹt
Nắng cười đùa mang một nét vui tươi

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago