Thu đã đi chỉ còn em ở lại
Nhành cỏ may xơ xác níu chân người
Có phải đông sớm nay về tựa cửa?
Thương nhớ bạc đầu phút chốc mấy mươi.

Ngỡ đã quên một mùa đông xưa cũ
Thuở yêu thương vụng dại lối đi về
Bông cỏ may còn ghim đầy nỗi nhớ
Như một chiều gió mê mải triền đê!

Em thả đi những vần thơ tiếc nuối
Gió vô tình nhặt được chút lao xao
Gió mùa thổi mang về bao hoài niệm
Nhớ không anh mùa đông ấy ngọt ngào!

Có một nơi người bỏ quên ước hẹn
Nhành cỏ may thương níu giọt nắng chiều
Bởi hoa biết một mai người trở lại
Nên để dành một chút nắng… liêu xiêu.

Em vẫn đợi vẫn trông về nơi ấy
Lời yêu xưa vẫn nồng ấm bờ môi
Dẫu muôn trùng cách xa lòng dâu bể
Chút đông sang ngực trái… lại bồi hồi.

Những xao xuyến mãi trong tim như thể
Đợi đông về ấm áp sẽ hôn môi…!

#PQ- Phương Quỳnh

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

11 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago