Cứ tưởng mình mạnh mẽ biết bao nhiêu
Luôn vững bước giữa đời nhiều bão nổi
Nhưng đêm phủ một gam màu u tối
Lại chông chênh nước mắt vội chực trào

Cứ tưởng mình cô độc sẽ không sao
Ném trái đắng còn ngọt ngào xin trả
Ai ngờ được mùa nhuộm vàng chiếc lá
Nghe hanh hao tim úa cả ngõ hồn

Cứ tưởng rằng buông bỏ thế là khôn
Khi đau khổ cứ dập dồn biển sóng
Thế mà vẫn… tiếc hoài nghìn ước vọng
Chưa kịp xây…tựa bong bóng vỡ rồi

Cứ tưởng rằng suốt kiếp được chung đôi
Hai mảnh khuyết sẽ đắp bồi ái ngọt
Nhưng anh hỡi chén sầu cay anh rót
Chạm vành ly nghe thấm giọt tủi hờn

Cứ tưởng rằng bình lặng kiếp cô đơn
Tâm vui vẻ nhìn mây vờn với gió
Và em tưởng nỗi niềm riêng buông bỏ
Nhưng anh à, tim chỉ có anh thôi…!

-Bích Sen –

#ĐẹpvàHay

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago