TÂM SỰ - NỖI BUỒN

EM YÊU NGƯỜI, NGƯỜI YÊU HỌ … THẾ THÔI

Nếu như ví anh là thuyền trên biển
Thì em xin làm con sóng bạc đầu
Để thuyền – sóng mãi muôn đời hoà quyện
Dẫu gập ghềnh nhưng chẳng thể xa nhau.

Nếu như ví anh là vì sao nhỏ
Thì em xin làm đôi mắt tinh tường
Chỉ cần ngước… luôn có anh ở đó
Dẫu mây mù hay lắm lúc sương buông.

Em chỉ muốn được bên anh mãi mãi
Buồn cùng anh, vui khi thấy anh cười
Nhưng tạo hoá dường như trêu ngươi vậy
Em yêu người … người yêu họ … thế thôi.

Thôi thì đứng nép bên lề hạnh phúc
Dõi theo anh lòng cũng thấy vui rồi
Đời em đấy, đôi ba lần trong đục
Mạnh mẽ mà… đâu còn chút chơi vơi!

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago