Mưa tí tách rớt rơi bên cửa sổ
Lòng não nùng ảm đạm ở trong tim
Bao kỉ niệm vẫn đan ghìm còn đó
Giờ xa nhau nên nức nở bên thềm.

Thuyền tình ái dập dềnh con sóng cả
Để chúng mình thành người lạ từng thương
Ai chẳng khổ, ai chẳng buồn… anh nhỉ!?
Cây bơ vơ khi lá đã xa nguồn

Cô đơn giữa cõi vô thường vậy đấy
Đôi lúc lòng muốn quên mãi người xưa
Lấp khoảng trống nhưng chẳng vừa, thôi vậy
Bởi tại em nhớ anh đấy… hiểu chưa!?

Đêm thổn thức rét ngọt mùa hối hả
Lạnh bàn tay, tê buốt cả môi mềm
Dày nỗi nhớ, đồ đậm tên người lạ
Rưng rưng mà… lòng buồn bã nhiều thêm!

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago