Đang mặn nồng mình chợt hoá người dưng
Đang mê đắm thì ta ngừng thương nhớ
Đang hạnh phúc bỗng ngược dòng duyên nợ
Đang ngọt ngào lại ôm mớ sầu cay.

Bao lời thương em chẳng biết tỏ bày
Đêm cạn chén cho hồn say đừng tỉnh
Ta chán ngấy câu vỗ về xu nịnh
Khi ngoài kia lắm toan tính dối lừa.

Ai đã từng lặng lẽ dưới cơn mưa
Mới thèm khát cái ôm vừa đủ chặt
Ai đem thả cho sầu dâng lên mắt
Khi tình yêu ta đặt hết cho người.

Đông đã về làm thành phố kém tươi
Mây u ám, nắng không cười rạng rỡ
Bài nhạc Trịnh vẽ lên miền thương nhớ
Để tiếng lòng từng mảnh vỡ rơi ra.

Một mình em đổ bóng dưới chiều tà
Tim khắc khoải dáng người xa biền biệt
Ta rượt đuổi theo cuộc tình mải miết
Nhưng vô tâm, người có biết điều gì.

Dẫu mặn nồng rồi cũng phải chia ly…!

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago