Yêu một người mà chẳng bước cùng nhau
Em đã chọn cái bắt đầu như thế
Dù khoảng trống đắp bồi không phải dễ
Nhưng vì yêu, em mặc kệ ngày dài.

Yêu một người mà chẳng biết tương lai
Chữ duyên phận như một bài toán khó
Em đã chọn cách yêu thương khác họ
Để thanh xuân tựa cơn gió lạc loài.

Yêu một người mà sao thấy đơn côi
Lúc hờn giận chẳng thể ngồi chia sẻ
Đời quá rộng nhưng tình em quá bé
Phút lỏng tay em thành kẻ dư thừa.

Yêu một người dù trời nắng hay mưa
Cũng không thể cầm vừa bàn tay nắm
Em an ủi do mình chia vạn dặm
Nhưng thật tâm vẫn buồn lắm anh à.

Yêu một người biết trước mãi cách xa
Hai thế giới chẳng thể hoà thành nhịp
Thôi dừng lại, đường anh…anh bước tiếp
Rượt đuổi hoài vẫn không kịp cùng nhau

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago