Chẳng phải vô tình ta lạc mất nhau
Anh đắm đuối còn em hờ hững quá
Ta cô đơn giữa dòng đời muôn ngả
Lạc câu thơ lạc cả giấc mơ chiều.

Chẳng phải vô tình lạc mất hương yêu
Ta si mê với bao điều khờ dại
Say cơn say của bờ môi mê mải
Đắm chìm dần trong hoang hoải tình si.

Chẳng phải vô tình em bước quay đi
Bỏ ta lại với những gì trăn trở
Anh gói gém bài thơ tình dang dở
Sợ đông tàn nức nở gió heo may.

Chẳng phải vô tình rượu uống không say
Ta cố nuốt men cay đầy hờn tủi
Phút bên nhau chiều nao sao ngắn ngủi
Anh quay lưng lầm lũi bước chân về.

Chẳng lẽ vô tình để lạc đam mê
Ta níu giữ …
ê chề …
Trong khờ dại !
Hồng Giang

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago