Nhớ một người da diết mãi khôn nguôi
Khi nhìn ánh trăng treo ngoài cửa sổ
Lòng lại nhớ một người phương xa đó
Chắc giờ này anh cũng nhớ cũng mong.

Cám ơn anh người thương ở trong lòng
Đến kịp lúc cõi lòng em băng giá
Kéo em thoát khỏi sầu đau buồn bã
Cứ ngỡ rằng sẽ khuỵu ngã mất thôi.

Gửi đến anh nơi thăm thẳm cuối trời
Em chỉ đợi mình anh thôi đấy nhé
Dù vẫn biết đời muôn vàn lối rẽ
Nhưng chúng mình chắc chắn sẽ cùng nhau.

Đợi anh về dù phải đợi bao lâu
Tóc có bạc… da xỉn màu vẫn đợi
Nơi xa ấy anh cũng đang mong mỏi
Ngày trùng phùng để gọi tiếng mình ơi!

Nhớ anh nhiều…yêu dấu của em ơi…!!!

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago