Có một thời mình đã thuộc về nhau
Con phố nhỏ ánh đèn màu rực rỡ
Trời xuôi khiến cho mình nên duyên nợ
Giây phút đầu em cứ ngỡ…không phai.

Con đường yêu ta bước chẳng được dài
Thoáng một chốc người đã sai ước hẹn
Giọt sầu muộn người rót đầy một chén
Ta cố nâng nghe nghèn nghẹn cõi lòng.

Ôm nỗi hờn em đứng nép bên song
Tình như thể một đường vòng lẩn quẩn
Cứ cho hết dẫu kiếp này chẳng nhận
Sợi tương tư đã trót quấn cuộc đời

Đã nhiều lần muốn nhặt mảnh tình rơi
Nhưng cứ sợ miệng người đời chua chát
Ngoài hiên vắng mưa trút về nặng hạt
Em gục đầu nhẩm câu hát chia ly

Bướm vờn hoa bởi hương sắc xuân thì
Rồi vỗ cánh quay đầu khi nhụy rữa
Bao người ngỏ em cứ hoài lần lựa
Để chọn anh,người đến khứa vết sầu.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago