Tháng Ba xưa…
Tôi dời làng lên phố
Bỏ lại cả khoảng trời quê mẹ vào xuân
Cây gạo già đơm bông đỏ tần ngần
Ngoài đồng chiêm lúa vào đòng nghẹn ứ.

Tự bao giờ…
Tôi trở thành đứa con ăn mày quê xa xứ
Khi mỗi độ tháng ba về lại quay quắt nhớ bến sông
Thèm cái mùi thơm của buổi lúa trổ đòng
Thương lắm cái đói nghèo của làng quê mùa giáp hạt

Tháng ba rét đài miếng trầu têm chưa lạt
Những chùm hoa lửa thi nhau gọi nắng trở về
Chim chuyền cành cho ngách gió gọi say mê
Từng bông đỏ vẫn ngời lên khi về đất mẹ

Tôi nhớ mùi bùn hăng phả ra từ thơ bé
Của những ngày từng lặn ngụp bến sông
Hoa xoan tím chiều, gạo rụng đỏ đồng
Nắng tãi đất cả mùa không hết đói

Tôi trở lại bến xưa
Hít mùi tháng ba
Nghe tiếng dế nỉ non ngày nào réo gọi
Gạo lại rực trời thắp đỏ lửa tháng ba xưa…

Phương Quỳnh
#PQ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago