Suốt một đời em làm kẻ đến sau
Vì anh vẫn chẳng nhạt màu tình cũ
Bao năm tháng một nỗi buồn trú ngụ
Dưới mái nhà trong giấc ngủ hàng đêm.

Trăng hắt hiu buông ánh sáng bên thềm
Mình cuối mặt chẳng nói thêm gì nữa
Làm sao biết tình yêu em chọn lựa
Là nỗi hờn sau từng bữa cơm ăn.

Trái tim anh hình bóng cũ in hằn
Em thành vợ có phải chăng duyên số
Vì trời muốn kiếp này em phải khổ
Nên tơ hồng buộc sai chỗ yêu thương.

Suốt một đời em tủi phận má hường
Sắc còn thắm mà lửa hương nguội lạnh
Ước có thể chắp cho mình đôi cánh
Bay khỏi nơi đầy ám ảnh muộn phiền.

Mưa giận hờn trút sầu đắng ngoài hiên
Còn em giận chỉ lặng yên câm nín
Muốn hạnh phúc nên nhủ rằng phải nhịn
Mặc bão lòng giăng ngập kín buồng tim.

Bích Sen
Tinhyeuvanoinho.net

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago