Đông đến rồi mà cứ mãi giận nhau
Để rét buốt làm nỗi sầu trĩu nặng
Hay anh muốn giống như là tia nắng
Trốn mưa tuôn mà lẳng lặng im lời.

Bao ngày rồi anh chẳng ghé sang chơi
Tường rêu phủ in màu thời gian chạy
Chiếc ghế nhỏ nằm yên không người lấy
Con Cún buồn chẳng động đậy nguẩy đuôi.

Hai chúng ta cứ im lặng để rồi
Hờn giận ấy đã chia đôi đường nhỏ
Em hụt hẫng nghiêng mình theo vạt gió
Tình yêu này chắc cụt ngõ… đứt duyên.

Em sợ ta chẳng giữ được lời nguyền
Phận bèo bọt truân chuyên như dòng nước
Lòng tự trọng chẳng thể nào mất được
Nên anh chờ em nói trước phải không?

Vậy thì thôi em cũng chẳng cần chồng
Người ích kỷ em còn trông chi nữa
Anh chẳng thể cho đời em điểm tựa
Vậy thì mình cứ khép cửa…nhé anh

Bích Sen
Tinhyeuvanoinho.net

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago