Em lại tìm về với bến sông xưa
Trong một chiều mưa nhức nhối vàng hoa cải
Em thì thầm hát câu ngày xưa xa ngái
Lời ru buồn nghe mênh mang mênh mang.

Bước chân đưa Em trở lại với hiện tại trụi trần
Con bướm vàng ngày xưa trái mù u không đậu
Chị của một thời xa xôi Em đã từng yêu dấu
Cải trổ bao mùa Em vẫn một mình trông.

Chị ơi!

Chị đi rồi Em đứng lặng bên sông
Dõi mắt nhìn theo chị sánh bước bên chồng
Chị đi cải trổ ngồng xơ xác
Em quay về nhặt lại những thơ ngây.

Chị bỏ sang sông theo ý mẹ thầy
Bỏ luôn lời thương nếu Em tìm thấy lá
Em tự trách mình vẫn còn ngây thơ quá
Cứ cố đi tìm bằng được lá diêu bông.

Chị ơi!

Lá vẫn còn đây mà chị đã bên chồng
Em cứ lặng trông theo màu vàng hoa cải
Có giấc mơ nào đưa chị trở về thời con gái
Để vẫn còn chờ người đi tìm lá diêu bông.

– Vuong toa an

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago