Em hỏi rằng anh có nhớ em không
Sao em lại nhớ anh nhiều đến vậy
Nắng cuối thu rớt xuống chiều bỏng giẫy
Vần thơ buồn anh viết gẫy làm đôi

Anh nhớ em cả lúc đứng lúc ngồi
Và nhớ lắm bờ môi hồng say đắm
Mái tóc mây vẫn buông dài trong nắng
Má ửng hồng vành nón trắng che nghiêng

Giấu ân tình vào trong nỗi niềm riêng
Em đi về tím cả niềm nhung nhớ
Sao nỗi nhớ ngọt ngào như hơi thở
Mình thầm trao những lúc ở gần nhau

Dẫu thu qua hạt nắng có nhạt mầu
Thì nỗi nhớ vẫn đậm sâu mãi mãi
Trời cuối thu gửi vần thơ khắc  khoải
Về cho nhau mê mải mối tình xa

Nỗi nhớ nào là nỗi nhớ đã qua
Riêng với anh …..
                 Em chính là ….
                                          Nỗi nhớ !


– Hồng Giang –
#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago