“Dấu yêu à! “Nghe tha thiết bao nhiêu
Càng day dứt trong em nhiều gấp bội
Tình yêu ấy ngỡ xuôi về một mối
Có ai ngờ… giờ phải gọi cố nhân.

Em đâu cần phải ràng buộc hôn nhân
Cũng chẳng ước được một lần làm vợ
Chỉ cần thấy nụ cười anh hé nở
Là em vui… bao nhiêu đó đủ rồi

Lắm lúc lòng… thầm gọi tiếng ” yêu ơi”
Giữa con phố đông người mình em bước
Nhớ… rất nhớ! Ngày nao cùng xuôi ngược
Mà bây giờ đã vuột khỏi tầm tay

Trách sao đời… bày con Tạo lá lay
Gieo nghịch cảnh chất đầy đôi tim trẻ
Kẻ độc bước, người cô phòng lặng lẽ
Nhớ nhau nhiều thầm gọi khẽ ” dấu yêu”

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

11 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago