Nơi anh ở tiết trời nay sao nhỉ!?
Đã nắng chưa? hay rỉ rả mưa phùn
Em phương này mờ mịt lối mông lung
Mưa nặng hạt rồi bỗng dưng hết hẳn.

Góc quán nhỏ bên ly cà phê đắng
Lắng lòng mình nghe bản nhạc tình ca
Lời thở than da diết lắm anh à
Như nói hộ duyên tình ta một thuở

Duyên không nợ nên tình yêu dang dở
Nghĩa chưa tròn để người ở người đi
Hay tại ta chưa cố gắng níu ghì
Mãi do dự chi li điều được mất!?

Mùa xuân đến bướm ong vờn hút mật
Én theo đàn… vạn vật bỗng sinh sôi
Em cô đơn bên quán cũ một thời
Chợt nhớ lại từng lời mình từng nói

Cà phê đắng thơm nồng nghi ngút khói
Nhớ anh nhiều … chẳng nhắn gọi làm chi
Chỉ là em lưu luyến tuổi xuân thì
Từng hạnh phúc… từng cho đi tất cả

Em chẳng thể gọi anh là người lạ
Dẫu thế nào mình từng đã thương nhau
Chuyện hợp tan không miễn cưỡng mong cầu
Để quá khứ ngủ thật sâu anh nhé!

Mai mốt nhỡ gặp nhau đừng tránh né
Gửi câu chào nhỏ nhẹ hãy lướt qua
Từng yêu nhau da diết vậy cơ mà
Nên mãi gọi là người thương từng đã!

#TAN- Trần Ánh Nguyệt
Tinhyeuvanoinho.net

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago