Thu chạm ngõ rắc vàng xuống phố
Lá bàng rơi đang cố níu cành
Thu về rớt sợi nắng hanh
Mùa yêu đã đến người đành bỏ ta.

Thu vừa ghé qua nhà hỏi nhỏ
Cô bé à ngồi đó làm chi?
Tuổi xuân con gái có thì
Cười lên chớ để bờ mi hoen sầu.

Thu chẳng biết từ đâu ghé tới
Mà u buồn vời vợi sầu dâng
Đêm nay trăng khuyết nửa vầng
Tình em cũng thế bâng khuâng nhớ người.

Ngày anh đến em cười trong nắng
Tiếng thu về văng vẳng bên tai
Chúng mình chung đoạn đường dài
Anh đi,thu tắt nhạt phai má hồng.

Em cũng muốn đời không sầu khổ
Để thu về xuống phố hoan ca
Chữ duyên ai biết rằng là
Cuối cùng đứt gánh để ta mang hờn

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago