Rồi một ngày…ta cũng phải già thôi
Những vết chân chim in hằn khóe mắt
Nụ cười duyên cũng bỗng nhiên vụt tắt
Răng thưa dần và mái tóc tựa như mây.

Rồi một ngày…chẳng còn biết đến “Phây”
Bóng hình nhau cũng lùi vào quên lãng
Những kỉ niệm nhạt nhòa trong dĩ vãng
Ta già rồi…đừng hờn trách…nghe anh !

Rồi một ngày…ánh mắt chẳng tinh nhanh
Sát bên nhau cũng đâu còn tha thiết
Sẽ đến lúc lại đôi đường cách biệt
Đời còn lại gì ngoài trống vắng, cô đơn ?
*
* *
Vậy từ bây giờ…đừng tính toán thiệt hơn
Ta hãy sống cho những ngày đáng sống
Hãy chinh phục cả trời cao, biển rộng
Cho cuộc đời…mãi tự tại…an yên !

Hãy quên đi những lo lắng, ưu phiền
Những tính toan của một thời vất vả
Đời là vô thường…hãy tạm quên tất cả
Yêu bản thân mình…yêu hoa lá…thiên nhiên !

VÔ THƯỜNG

Tác giả: Nguyễn Hằng –

#sắcmàunỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago