Cứ mỗi một ngày ta lại kể ai nghe
Vài câu chuyện chẳng có đầu hay cuối
Có cười vui, có nỗi buồn rong ruổi
Cứ lưng chừng , cứ nửa vời nhớ thương.

Hai đứa mình vì Duyên mà tơ vương
Nhưng xa cách bởi do ta không phận
Cùng hiểu rõ mà sao hoài lận đận
Vẫn níu ghì giăng mắc chẳng thể buông

Biết cả đời song song hai con đường
Chỉ đằng đẵng dõi theo nhau lặng lẽ
Tình mong manh, mà quên lại không thể
Bởi bóng hình đã khắc đậm trong tim

Cứ yêu thôi và cứ mãi lặng im
Cho trái tim ôm nhớ thương thổn thức
Ép lý trí cố quên mà bất lực
Nên cũng đành …
mặc kệ …
tháng ngày trôi..!

Biết cuối cùng chỉ là xót xa thôi
Sẽ chia phôi và mất nhau mãi mãi
Nhưng chẳng muốn lỡ phút giây hiện tại
Vương vít với người để giận, để yêu !

Để trao nhớ thương , để hạnh phúc nhiều!
Để biết tình yêu ngọt ngào quá đỗi
Để biết nhói đau mỗi lần hờn dỗi
Hạnh phúc tột cùng …
Đau thấu tâm can…!

Vẫn muốn yêu người dẫu sẽ ly tan
Mặc kệ con tim bị ngàn vết xước
Ta cứ cố chấp tự mình trói buộc
Cả cuộc đời này Tim thuộc về ai !

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago