Miền quê ấy bỗng dưng yêu đến lạ Cũng trời xanh, cũng mây trắng, nắng vàng Mỗi chiều về gió…
Ta chỉ mong nửa đời sau còn lại Em luôn vui và mãi giữ nụ cười Nửa đời sau sẽ…
Nếu một ngày hai đứa xa cách nhau Chìm nổi trong cuộc sống bao bề bộn Cùng mệt nhoài sau…
Kiếp nhân sinh nếm cay đắng ngọt bùi Người mới thấy ung dung là tốt nhất Qua sóng gió gập…
Thôi xin gió đừng thổi mạnh thêm nữa Tiết đầu mùa cái rét vội đi ngang Ta chỉ sợ chút…
“Ngẫm khi xuân muộn hoa tàn Lại là khi khách hồng nhan về già” Ta ngụp lặn vòng luân hồi…
Ngày mai ơi xin một chút bình yên Một chút nắng nhẹ nhàng bên khung cửa Một chút nữa nồng…
Giờ chúng mình trở lại là người dưng Câu thương nhớ đã từng thành câm nín Yêu dấu cũ thôi…
Đời có nhiều nghịch cảnh Để thử thách lòng người Bày đôi điều bất hạnh Rồi xem mình chơi vơi.…
Mưa tháng mười đầy vơi thương nhớ Phố lâu rồi vắng bước chân ai Đếm đong giọt ngắn giọt dài…