Anh về đi nhé
Gió khẽ lướt qua
Vô tình đậu trước hiên nhà
Thấy em ngồi khóc biết ta xa rồi.

Bờ môi khô héo
Vạn nẻo chông chênh
Cuộc đời vẫn rộng mông mênh
Sao không có chỗ chúng mình yêu nhau

Nhạt màu ân ái
Hoa dại ven đường
Chỉ mong ai đó xót thương
Kiếp hoa bé nhỏ vô thường mỏng manh

Tan tành trước gió
Người bỏ ta đi
Để em năm tháng ôm ghì
Nỗi đau nhức nhối tình si một thời

Người ơi có thấu
Em giấu nỗi buồn
Ngăn cho dòng lệ đừng tuôn
Dẫu lòng giông bão bắt nguồn từ anh.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago