Tháng Mười về gieo rắc giọt heo may
Trời dịu nhẹ bớt những ngày oi bức
Trong tim nhói một nỗi buồn rất thực
Anh đi rồi em thao thức tàn khuya.

Tháng Mười về,mình vẫn mãi xa lìa
Đời không nợ nên đời chia hai nẻo
Tầm xuân nụ cuối hiên nhà khô héo
Mưa giận hờn lạc muôn nẻo chông chênh

Tháng Mười về khơi nhớ lại chuyện tình
Một người đợi,người lặng thinh khuất bóng
Em vẫn thế nuôi cho mình khát vọng
Tình dâng trào như con sóng ngoài khơi

Tháng Mười về em chẳng nói thành lời
Những sầu tủi đã buông lơi nhiều quá
Ước ngày ấy cứ làm người xa lạ
Thì bây giờ đâu băng giá cô liêu.

Tháng Mười về đọng lại giữa ánh chiều
Cái nhè nhẹ sự hắt hiu bỏng cháy
Em sợ hãi muốn cuộn mình trốn chạy
Khỏi tháng Mười đầy rẫy những niềm đau.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago