Đêm buồn quá nên đêm dài vô tận
Chỉ còn em mê mẩn ngắm sao trời
Khoảng cách dài chia hai đứa hai nơi
Lòng buồn tủi chẳng lời nào tả xiết.

Nhìn trời đất thu mình trong ánh Nguyệt
Cả cỏ cây cũng im tiếng ngủ vùi
Cuộc sống này hỏi có mấy khi vui
Vừa hạnh phúc đã ngậm ngùi gạt lệ.

Đêm buồn quá nhường ánh trăng ngạo nghễ
Đi xuống trần mặc kệ kẻ cô đơn
Trăng ghẹo hoa ghẹo lá ghẹo phím đờn
Khiến nỗi nhớ cứ từng cơn trỗi dậy.

Nơi phố thị chắc là anh không thấy
Hoặc do em giỏi che đậy u buồn
Người yêu à hãy giữ nhé đừng buông
Giống em đó giam chặt nguồn xúc cảm.

Đêm buồn quá nên đêm dài ảm đạm
Muốn quẳng đi những đeo bám tủi sầu
Trách phận mình mang lắm những bể dâu
Muốn bên cạnh phải chờ cầu Ô Thước…!

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago