Đêm khuya rồi thành phố đã ngủ say
Chỉ còn lại ánh trăng gầy soi bóng
Chuông chùa điểm nghe từ xa vang vọng
Khiến tình si tựa biển sóng cuộn trào.

Anh bây giờ có đang ngắm trăng sao
Hay người đã chìm vào trong giấc ngủ
Bầu trời đẹp với muôn ngàn tinh tú
Nhưng vắng anh nên chẳng đủ diệu kì.

Đêm ngủ rồi bởi sợ cảnh chia ly
Cảnh đưa tiễn…người níu ghì…kẻ bước
Tình yêu đó dẫn ta về lối ngược
Giữa ngã đường nhìn sau trước hoang liêu.

Có phải chăng em lầm tưởng quá nhiều
Nghĩ tình đẹp nên hoài thêu mộng ảo
Rồi duyên vỡ ánh mắt nhìn ngơ ngáo
Mới sang thu mà giông bão ùa về…

Đêm khuya rồi thành phố đã ngủ mê
Em thao thức bởi câu thề vụn vỡ
Lòng chẳng muốn vay ân tình tạm bợ
Sao người đành gieo chữ nhớ rồi đi…!

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago