Trăm năm một kiếp con người
Trầm luân gió bụi cuộc đời… khổ đau
Tóc xanh giờ đã phai màu
Tha phương cầu thực bấy lâu.. nhọc nhằn.

Chợ đời cơ cực khó khăn
Phận người mỏng mảnh tơ mành treo chuông
Lưu lạc trong chốn vô thường
Chồn chân mỏi gối quê hương mong về.

Mai này rời khỏi cõi mê
Chỉ xin được nắm đất quê đắp bồi
Để nghe tiếng mẹ à ơi
Ru cho con ngủ bên nôi thuở nào.

Đất bồi nên núi non cao
Công cha không quản gian lao tháng ngày
Bây giờ cách biệt trùng mây
Con như cánh vạc nhẹ bay về trời.

Giang hồ dừng bước cuộc chơi
Bỏ cha bỏ mẹ giữa đời… xót xa
Cúi đầu con lạy mẹ cha
Thôi con đành kiếp làm ma xứ người.

Nguyễn Nguyên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago