Chiếc lá vàng…
Nghiêng khẽ đón heo may
Em chạm khẽ
Vào chiều thu bối rối
Tay khẽ chạm vào dòng đời… rất vội
Lỡ nhịp cầu
Lạc lối… chẳng còn nhau

Heo may chiều
Lỡ chạm hạt mưa mau
Làm ướt mềm cả một trời nhung nhớ
Môi khẽ chạm… môi
Mà nặng lòng duyên nợ
Em chạm nỗi buồn
Nức nở giữa canh thâu

Mắt chạm mi
Thương nhớ đến nát nhàu
Chạm năm tháng…
Màu thời gian tím biếc
Thương chạm nhẹ
Mà tim ơi da diết
Chạm nhẹ rồi… nuối tiếc
Vẫn khôn nguôi

Nắng chạm vào tim
Thương mãi chiếc lá rơi
Mắt chạm mắt
Nơi triền đê chiều hoang hoải
Chạm giọt thu… vỡ oà miền khờ dại
Để thẫn thờ… tê tái cả lòng nhau

Đừng chạm nữa tim ơi
Thương nhớ ấy còn đau
Bên Ô Thước nhịp cầu người đang đợi
Khoảng trời riêng bên ta còn diệu vợi
Thu khẽ chạm rồi…
Níu mãi hoá thành ngâu…

Phương Quỳnh

#PQ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago