Trời đông rồi cái lạnh đã ghé sang
Em tỉnh mộng giữa muôn vàn nỗi nhớ
Ngoài sân vắng nụ hồng đương chớm nở
Lạnh nên làm hoa bỡ ngỡ ấp e.

Kiên cường thôi mình không thể khóc nhè
Dẫu mưa đổ không người che áo ấm
Cuộc tình ấy dẫu một thời sâu đậm
Khi duyên tàn cũng ướt đẫm nhạt phai.

Một mình ta rảo bước đoạn đường dài
Tình dốc cạn đời chia hai nẻo vắng
Thôi xóa hết để lòng ta bình lặng
Kẻo mưa về giọt sầu đắng tràn ly.

Chiếc lá kia đang nuối tiếc điều gì
Mà cố giữ mối tình si đã úa
Mặc gió thổi nó cố mình giãy giụa
Bám lấy cành dù sầu bủa vây quanh.

Phải làm sao để duyên thắm sẽ thành
Khi hạnh phúc quá mong manh người nhỉ
Lá chắc sợ nên gồng mình bám kỹ
Bởi lỏng tay cây còn chỉ trơ cành.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago