TÌNH YÊU và NỖI NHỚ

ĐÃ BUÔNG TAY NHƯNG CHƯA THỂ BUÔNG LÒNG

Anh bây giờ chắc gì nhớ bến sông
Nơi mình gặp buổi chiều đông năm ấy
Người đi rồi nước đôi bờ vẫn vậy
Chỉ riêng em rét cóng nửa linh hồn

Dạ chẳng còn thích thú ngắm hoàng hôn
Cảnh chiều tắt giờ đây không đẹp nữa
Phù sa đục hay giọt sầu nhòa ứa
Khóc mối duyên vụn vỡ hoá bụi hồng

Dẫu hiểu rằng còn gì để đợi mong
Sao vẫn muốn ôm giữ ghì món nợ
Mà buổi ấy ta vô tình bỏ lỡ
Chẳng vì nhau nên dang dỡ xa rời

Tự hỏi lòng nỗi nhớ đã nguôi vơi
Khi nước mắt cũng sắp vừa cạn kiệt
Người hờ hững nên nào đâu hay biết
Dòng lệ cay tôi trả lãi ân tình

Vệt nắng hồng chìm đáy nước lung linh
Miền kí ức ùa về trong hoang hoải
Trách kỷ niệm cứ đoạ đày em mãi
Đã buông tay nhưng chưa thể buông lòng .

#MiềnCátTrắng

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago