Chiều buông nhẹ ánh dương xuống núi
Hoa tím buồn đang tủi điều chi
Cánh hoa mỏng mảnh nhu mì
Tím loang như ngóng người đi chẳng về.

Qua mấy nẻo sơn khê tìm lại
Thuở học trò bên mái trường xưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Ngát trời hương tỏa đung đưa cánh mềm.

Tuổi thơ ấy cứ êm trôi mãi
Theo dòng đời nên phải vùi chôn
Nhưng mà tận đáy tâm hồn
Vẫn ghi trong dạ tình son thuở nào

Ánh chiều đổ nghiêng chao vạt nắng
Tuổi học trò nay chẳng còn đâu?
Hoa kia người hái cài đầu
Rồi trêu em giống cô dâu dịu hiền…

Tưởng ký ức nằm yên góc nhỏ
Nay quay về hiện rõ trong tim
Mộng xưa say giấc im lìm
Tuổi thơ hoa mộng chẳng im.. gọi về.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

11 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago