TÌNH YÊU và NỖI NHỚ

MỘT NGƯỜI DƯNG KHI XƯA ĐÃ YÊU MÌNH

Rồi một ngày…khoé mắt vết chân chim.
Đôi tay chẳng thể lần tìm danh bạ
Đôi môi kia chẳng thắm mầu son nữa
Má ửng hồng cũng quá khứ mà thôi….

Rồi một ngày chắc chẳng quá xa xôi
Em sợ lắm khi da mồi tóc bạc
Gặp lại anh… dẫu chỉ trong khoảnh khắc
Cũng làm em bối rối biết bao ngày…

Rồi một ngày anh có dám nắm tay
Đi cùng em đến nơi anh từng hứa
Lễ Noel- giáo đường xưa chuông đổ
Ghé môi hôn, nói nhỏ những nguyện cầu?

Rồi một ngày… em chắc chẳng dám đâu
Bởi em biết từ lâu rồi thay đổi
Chỉ riêng em trách trời cao se duyên lỗi
Nhưng thực lòng… chỉ tại bởi anh thôi.

Rồi một ngày… thu trút lá muôn nơi
Đông chạm ngõ sương khuya rơi lạnh giá
Anh có đến lần cuối cùng từ tạ
Một “người dưng”… khi xưa đã yêu mình???

#nguoivotinh

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago