Chẳng thể nào quay lại được với nhau
Dù quá khứ đã ngủ sâu dưới nấm mồ quên lãng
Dù anh bảo hết yêu mình làm bạn
Dù chẳng còn chi những năm tháng ngọt ngào.

Nhưng anh à, nỗi nhớ vẫn chênh chao
Em muốn quên nhưng chẳng thể nào quên được
Khi trái tim vẫn in hằn lên vết xước
Khi đôi chân cứ mãi ngược lối về.

Cái lạnh đầu mùa làm nỗi nhớ lê thê
Bên công viên vắng ai vỗ về an ủi
Còn riêng em giấu mình trong khổ sầu mê mụi
Ước quá khứ nhẹ tênh, đưa tay phủi sạch bong

Ngày mai chia xa dẫu em có đau lòng
Thì anh cũng phải cười để vui trong hạnh phúc
Cây liễu yếu mềm qua bao mùa đông vẫn không hề ngã gục
Nên em sẽ kiên cường khi những lúc không anh

Chỉ mong sao người hiểu những chân thành
Của ngày hôm nay em đã trao cho anh rất thật
Ngày mai không có anh, em sẽ mang về cất
Nếu chúng mình thật sự chẳng thể thuộc về nhau.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago