Gió lướt khẽ nghiêng vành nón lá
Em giật mình rơi cả hồn thơ
Chuyện đời tan hợp ai ngờ
Chữ duyên như một giấc mơ xa vời.

Mây lơ đễnh buông lơi cùng gió
Vành nón nằm giữa cỏ buồn thiu
Lướt qua sợi nắng giữa chiều
Thấy em ngồi đó cô liêu khóc thầm.

Suốt một kiếp đành câm nín lặng
Dẫu người đi sẽ chẳng quay về
Làm sao thoát khỏi bến mê
Cho em gỡ bỏ lời thề gió bay.

Cứ đong đếm từng ngày nặng trĩu
Niềm tin em bấu víu nơi đâu?
Nón nghiêng vì nỗi muộn sầu
Em nghiêng vì trót tin câu dối lừa.

Trời ảm đạm cho mưa ngập lối
Ngõ em về lầy lội bước chân
Tình mình xa cách mấy lần
Mà trong thương nhớ nghe ngân cung hờn?

Bích Sen
Tinhyeuvanoinho.net

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago