Xin trả lại ân tình đã cũ
Trả lại chàng những nụ cười xinh
Rồi đây hai đứa chúng mình
Uyên ương lẻ bạn, lặng thinh cúi đầu.

Thôi đừng trách bởi âu không nợ
Nên duyên mình tan vỡ đúng thôi
Ngày mai xa cách mất rồi
Vu qui nặng bước… thả trôi cuộc đời.

Xin anh đấy người ơi hãy hiểu
Phận làm con chữ hiếu phải theo
Bỏ anh lại chốn quê nghèo
Em lên phố thị sầu gieo ngập hồn.

Cuộc tình ấy thôi chôn dĩ vãng
Anh đừng buồn ôm mảng thương đau
Lấy chồng xứ lạ sang giàu
Phải quên người cũ,em đâu vui gì?

Lần sau cuối có khi mãi mãi
Mình chẳng còn gặp lại được nhau
Trả anh một mối duyên đầu
Trả anh tất cả những câu hẹn thề.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago