Quá khứ buồn đừng nhắc nữa nhé anh
Bởi cơn mơ người đã dành ai khác
Màn đêm phủ ôm niềm thương đi lạc
Một mình em nhặt những xác lá gầy.

Thương cuộc tình đã vụt khỏi tầm tay
Hạnh phúc đó thoáng bao ngày người nhỉ
Ngoài ô cửa mùa thu còn mộng mị
Ươm nắng vàng trong suy nghĩ mông lung.

Lỡ mai sau qua phố nhỏ tương phùng
Anh còn nhớ một hình dung đã cũ
Hay năm tháng bao buồn vui về ngụ
Xoá mờ dần…để rêu phủ dáng xưa.

Bàn tay em quá nhỏ để ôm vừa
Nên duyên phận hoà vào mưa tan biến
Tình yêu ấy bỗng trở thành câu chuyện
Để người đời thêu dệt khiến em đau.

Tình yêu ơi nếu trót đã nhạt màu
Thì xin hãy cứ ngủ sâu mãi mãi
Em vốn dĩ yếu mềm thân con gái
Dẫu kiên cường cũng vẫn phải chông chênh.

Quá khứ ơi ta muốn bước một mình…!

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago