Tag: Phương Quỳnh
EM ƠI ĐỪNG BUỒN….
Em ơi đừng buồn nữa Dẫu mưa kín đường về Cơn mưa chiều lạc lối Dẫu trong lòng tái tê! Là người ta thay đổi ... Đọc tiếp
ĐÊM TRĂNG KHÓC
Khuya lắm rồi... Không biết người còn thức Để lắng nghe trăng khóc kể chuyện đời Nơi xa xôi Cách biệt mấy phương trời Một ... Đọc tiếp
NỖI NHỚ THÁNG 5
Tháng 5 về tiếng gió hạ lao xao Cả khung trời nồng nàn hoa phượng đỏ Chùm hoa xưa ai ép trong trang vở Hoá ... Đọc tiếp
NỖI NHỚ HẠ THƯƠNG
Phượng rực trời cho ta nhớ Hạ xưa Nhớ chiều mưa ai tinh khôi tà áo trắng Nhớ tóc thề, nhớ sân trường đầy nắng ... Đọc tiếp
THÁNG TƯ VỀ
Em đã viết nhiều về triền đê thủa ấy Nay viết cho mình cho cả những bâng khuâng Tháng tư đi qua cái rét nàng ... Đọc tiếp
MÙI THÁNG BA
Tháng Ba xưa... Tôi dời làng lên phố Bỏ lại cả khoảng trời quê mẹ vào xuân Cây gạo già đơm bông đỏ tần ngần ... Đọc tiếp
MẸ VÀ EM
Mẹ sinh anh vào một buổi chiều đông Gió mùa thổi tái tê bàn tay mẹ Anh trở thành người đàn ông mạnh mẽ Sưởi ... Đọc tiếp
QUÊN và NHỚ
Ta lạc giữa hai dòng đời quên nhớ Cứ thầm mong ai một dạ mãi thương Trong tim ta sao lại cứ vấn vương Quên ... Đọc tiếp
CÓ THỂ NÀO..
Có thể nào em nguôi nhớ về anh Nước mắt không rơi mỗi đêm tỉnh giấc Có thể nào môi mềm không thổn thức Chạm ... Đọc tiếp
THƯƠNG NHỚ MỘT NGƯỜI
Thương nhớ một người khổ lắm ai ơi Khi trái tim mình trót trao về nơi đó Lời yêu thương một chiều ai đã ngỏ ... Đọc tiếp