Category: TÌNH YÊU
RỒI CŨNG PHẢI QUÊN
Hai đứa mình từ lạ hóa thành quenRồi từ quen bỗng trở thành xa lạTại định mệnh quá trớ trêu nghiệt ngãHay tại chúng mình ... Đọc tiếp
ĐỢI MỘT NGÀY KÝ ỨC NHẠT NHÒA PHAI
Có những ngày em sợ cánh hoa rơiNó khiến em chơi vơi trong miền nhớCó những ngày em sợ mùa gió trởLạnh tái tê từng ... Đọc tiếp
ANH CÓ VỀ SƯỞI ẤM LẠI MÙA ĐÔNG
Mùa trở gió rồi..Anh có về không? Tự nhiên em muốn một vòng ôm trong ngày trở gió Muốn nắm tay người đi dưới hàng ... Đọc tiếp
CÓ MỘT NGƯỜI CHỈ ĐỂ NHỚ MÀ THÔI
Có một người chỉ nước lã người dưngTự nhủ lòng thôi cũng đừng vương vấnNhưng đã tím hoàng hôn rồi mấy bậnBiết bao lần se ... Đọc tiếp
HAI CHÚNG MÌNH
Hai chúng mình là tình gì hả anh Lúc nhớ thương - lúc vấn vương nhiều quá Lúc lặng im - và chông chênh đến ... Đọc tiếp
CẢM ƠN NGƯỜI ĐI CÙNG TA MỘT ĐOẠN
Cảm ơn người đi cùng ta một đoạnĐể ta biết vị ngọt của tình yêuBữa cơm ngon ấm nóng mỗi buổi chiềuMang tất cả niềm ... Đọc tiếp
ĐÃ LÂU RỒI ANH QUEN GỌI CHO AI
Sao lâu rồi anh chẳng hỏi thăm emChẳng nhắn nhủ chẳng quan tâm như thếAnh có biết em âm thầm gạt lệNhớ một người nay ... Đọc tiếp
TÔI ĐÃ YÊU RỒI, EM BIẾT KHÔNG?
Tôi đã yêu rồi em biết không? Yêu em ngây ngất cả cõi lòng Mà sao em lại vô tâm thế Để tôi mòn mỏi ... Đọc tiếp
CHÊNH VÊNH
Mùa vẫn cứ dịu dàng ngang lối nhỏ Ngóng trông ai trong nhung nhớ, ưu phiền Lời thề hứa tưởng đâu thành duyên nợ Nên ... Đọc tiếp
CHIỀU TRÊN BẾN CŨ
Ước chi khi xưa em không vàng vội Ngược lối về để nay mãi chia phôi Tình lỡ làng xin hãy để duyên trôi Đừng ... Đọc tiếp