Tag: Trần Ánh Nguyệt
ĐÂU DỄ DÀNG QUÊN
Nghe sóng vỗ rì rào ôm bờ cát Bước chân hoang ta lạc lối nơi nào Đêm buông mành mờ mịt ánh trăng sao Dường ... Đọc tiếp
NÓI HỘ TÌNH YÊU
Em cũng biết mình có duyên không nợ Đơn phương mà chứ dám ngỏ cùng ai Định mệnh khiến cho an bài gặp gỡ Để ... Đọc tiếp
EM YÊU NGƯỜI, NGƯỜI YÊU HỌ … THẾ THÔI
Nếu như ví anh là thuyền trên biển Thì em xin làm con sóng bạc đầu Để thuyền - sóng mãi muôn đời hoà quyện ... Đọc tiếp
NGƯỜI LẠ TỪNG THƯƠNG
Mưa tí tách rớt rơi bên cửa sổ Lòng não nùng ảm đạm ở trong tim Bao kỉ niệm vẫn đan ghìm còn đó Giờ ... Đọc tiếp
EM NHỚ ANH VÔ CÙNG
Em vẫn đợi một mai anh về đến Tay trong tay dạo phố biển hiền hoà Lưng chừng trời oanh yến hót líu lo Nghe ... Đọc tiếp
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Mai trước ngõ bung đài khoe sắc thắm Lộc đâm chồi náo nức tắm mưa xuân Đông ngổn ngang trông có vẻ bần thần Như ... Đọc tiếp
THẦM GỌI TÊN ANH
Xuân về cánh én chao nghiêng Nỗi nhớ im lìm khắc khoải sầu đong Tương tư ôm khúc tơ lòng Giữa chốn cô phòng thầm ... Đọc tiếp
XIN ANH ĐỪNG
Xin anh đừng vì giây phút cô đơn Mà chọn em lấp tâm hồn sỏi đá Anh nào biết em vô cùng buồn bã Người ... Đọc tiếp
ANH ƠI ! EM YÊU ANH…
Tôi với người tuy kẻ lạ người xa Vừa gặp gỡ ngỡ là quen lâu lắm Chắc tiền kiếp từng đậm đà tình cảm Hẹn ... Đọc tiếp
CÓ ANH BÊN ĐỜI
Tết năm này chẳng còn phải lẻ loi Vì đã có anh bên đời san sẻ Không còn những đêm chơi vơi lặng lẽ Anh ... Đọc tiếp