Tag: Trần Ánh Nguyệt
NHUNG NHỚ NGƯỜI XA
Xuân cận kề em lại nhớ người yêu Lòng lạc lõng cô liêu nhiều anh ạ! Giữa khoảnh khắc thốt ra lời từ tạ Có ... Đọc tiếp
CHẲNG THỂ NÀO QUÊN
Em cứ ngỡ rằng mình mạnh mẽ lắm Ngạo nghễ đời giữa cõi tạm phồn hoa Có ngờ đâu dòng nước mắt nhạt nhoà Chờ ... Đọc tiếp
NỖI NHỚ LẶNG IM
Phố đã ngủ, vạn vật dường đã ngủ Giữa lòng đêm, tôi khắc khoải đi tìm Từng tin nhắn, tôi viết cho người ấy Cả ... Đọc tiếp
CHIA TAY ĐÊM GIAO THỪA
Trong khoảnh khắc thiêng liêng mừng năm mới Đêm giao thừa đã vội nói chia tay Hồi chuông ngân lên những tiếng thở dài Vậy ... Đọc tiếp
MƯA VỀ BẾN ĐỢI MỘT NGƯỜI TRONG TIM
Mưa len lén thầm thì như khóc Mưa não nùng tang tóc buồn thiu Mưa về ta nhớ người yêu Mưa ơi gửi gắm đôi ... Đọc tiếp
TÌM NGƯỜI NƠI ĐÂU
Ai tắt lửa cho tình ta nguội lạnh Chưa đượm nồng đã chóng vánh chia phôi Ai đã hứa sẽ muôn đời ở cạnh Đông ... Đọc tiếp
BÙA YÊU
Nửa mảnh hồn đơn đã xơ xác tiêu điều Vật vã nhớ thương trong bóng chiều chạng vạng Chờ đợi người xa níu màn đêm ... Đọc tiếp
LÀM CÁCH NÀO ĐỂ XOÁ VẾT MÔI HÔN
Lần cuối cùng em viết tặng riêng anh Là tất cả chân thành em gửi gắm Bởi duyên nợ ẩn từ nơi sâu thẳm Nên ... Đọc tiếp
SỢ…
Sợ một ngày được nói tiếng yêu thương Sau đêm tối miên trường vì gãy gánh Sợ họ đến rồi ra đi thầm lặng Để ... Đọc tiếp
HẾT YÊU
Nếu như mình chẳng thể có ngày mai Thì kết thúc để đường ai nấy bước Níu kéo chỉ làm trầy thêm vết xước Chứ ... Đọc tiếp